Posts

Bếp, và tuổi 23

Bây giờ là gần 2h rưỡi sáng. Mình vừa tạm viết xong bài thuyết trình cho môn thi cuối cùng.
Tự dưng thèm canh chua thịt bò, thế là rã đông một phần thịt còn trong tủ, cùng một ít sấu ăn xin được từ hồi lên Paris đợt Toussaints.
Và trong lúc đợi bếp sôi, ngồi viết những dòng này (liệu có giống ngày Tết ngồi canh bánh chưng không nhỉ?)
Chỉ biết là mấy tháng nay, sống trong một cái nhà không phải của mình, nấu ăn trong một cái bếp không do tay mình sắp xếp, thấy thật nhiều gượng gạo và đắn đo.

Nhưng có lẽ, vài tuần nữa mình sẽ chuyển đến một không gian mới, một căn bếp mới, và sẽ thấy thoải mái hơn chăng?

Vài tuần nữa, mình sẽ sang tuổi 23. Biết nói thế nào nhỉ, tuổi 22 đã dạy mình nhiều thứ. Mình xem tử vi thì thấy năm tới không xui cũng không may, nhưng số mình thì còn lâu nữa mới sướng được. Cũng chẳng biết có nên suy nghĩ về điều ấy không, vì rốt cuộc, cuộc đời cũng chỉ có lên và xuống, đâu mãi bằng phẳng được. Và rồi những gì mình có được hay đánh mất đi khi đi qua con đường ấy, cũn…

update, một lời tự hứa

update: mình vẫn chưa dịch xong cái thứ đáng lẽ mình phải nộp từ 1-2-3-4 tháng trước rồi.
nhưng ngoài mình và anh biên tập ra, mình chẳng biết ai vì sự-không-tồn-tại của bản dịch này mà phải khổ sở cả.
đm nó.
đây chính là cái giá phải trả cho sự cả nể, thiếu hiểu biết và hay do dự.
mình xin tự hứa với bản thân, nếu mình trả được bản dịch này, mình sẽ không dịch theo hợp đồng bất cứ cái gì trong vòng 1 năm nữa.
cái thứ công việc này đã bào mòn quá nhiều thứ của mình, và đéo mang lại cho mình cái gì đáng giá cả.
and hello, it's fucking 2018 by now.

học cách bước đi

hôm nay là hạn nộp bài, mình vẫn chưa dịch xong. chưa xong cái gì cả.
when it hits.
thế là mình ngồi khóc thôi, vùi mặt vào hai đầu gối rồi khóc.
1h sáng. trong cái bếp sáng choang, cửa cuốn kín.

một năm trước, chắc là mình sẽ ngồi trên giường khóc to mặc kệ hàng xóm.
hay ngồi lên bệ cửa sổ hút một điếu thuốc, hay uống một lon bia, rót ra một ít rượu rum dở.

không phải hôm nay.

mình trách móc mình, mình nghĩ đến nhiều thứ lắm, những thứ bỏ lỡ, những thứ đã qua, những thứ không bao giờ đến.

và rồi mình cũng phải đứng lên, giữa đống hỗn độn này, lấy cơm trộn với đậu đỏ còn thừa, và nấu một nồi cháo sẽ có nhiều hạt tiêu.

nếu có một điều ước, mình chỉ muốn ước có thể khóc khi có ai đó bên cạnh, ai đó thương mình và ôm lấy mình.

thinking about myself as a whole

Xin chào,
Ngày hôm nay mình không được vui, mình cứ đi lại và bứt rứt. Bộ phim đang xem dở không còn hay nữa, mình chỉ muốn chạy trốn khỏi hiện thực này.

Mình thức dậy lúc hai giờ chiều, đầu óc nặng chịch. Mình ăn, và nghĩ là nên thử tập yoga. Tập xong, mình đi chạy bộ 30 phút, và không nghĩ gì.

Hôm nay là ngày lễ, nhưng mình quên mất, vậy nên lúc mình đến Casino để mua đồ thì chỗ đó đã gần đóng cửa, dù là mới 7h tối. Mình không mua được gì, ngay cả một chậu cây để trong phòng, mình mệt mỏi, nghèo, và bế tắc.

Và mình nghĩ, à thì ra hôm nay là ngày "hôm đó". Mình cũng chẳng biết "hôm đó" nghĩa là gì, nhưng sẽ luôn có một ngày, trong một tháng, hay giữa một tuần, mình không muốn làm bất cứ việc gì ngoài tự trách cứ bản thân và khóc lóc. Có thể chỉ là do hormones, cũng có thể là tất cả những việc mình đang làm đều sai. Mình uống magnesium, vitamine để tính táo và phấn chấn, nhưng đó đã là cả một sự cố gắng, và mình cảm thấy việc tồn tại dựa vào những thứ placebo như t…

saisir l'insaisissable

"Dans un avenir encore lointain, lorsque viendra l’heure de quitter ce bas monde, des visions te montreront en quoi tous les événements qui ont jalonné ton existence ont été essentiels à l’histoire de ta vie. Tu comprendras la leçon de chaque caprice de ta destinée. Chaque pièce de cet immense puzzle se mettra en place pour te révéler l’essence de ce que fut ta mission. Alors, tu te souviendras du moment présent comme de celui où tu as vu défiler sur ton écran intérieur une longue avant-première de cette révélation. Ton costume d’Halloween : la personne la plus heureuse de la Terre ; le fou éclairé qui se connaît mieux que quiconque."
-

Devant la loi - Franz Kafka
Devant la loi se dresse le gardien de la porte. Un homme de la campagne se présente et demande à entrer dans la loi. Mais le gardien dit que pour l'instant il ne peut pas lui accorder l'entrée. L'homme réfléchit, puis demande s'il lui sera permis d'entrer plus tard. « C'est possible…

một tình bạn cũ

gần đây mình có một giấc mơ về một người bạn lâu rồi không gặp. người bạn ấy không xuất hiện trong giấc mơ, nhưng bằng một cách nào đó, mình bị thuyết phục là bạn ấy đã chết rồi. trong cơn mưa tầm tã, mình đứng bên cạnh mẹ, chìa cho mẹ xem chiếc điện thoại mà mình đinh ninh là bạn để lại cho mình. mình xòe chiếc điện thoại ra, nức nở, nước mắt hòa với nước mưa chảy ròng ròng trên mặt.
khi mình tỉnh dậy, cảm giác mất mát ấy vẫn còn nguyên. lần cuối cùng mà mình khóc trong mơ và tỉnh dậy thấy đau đến thấu lòng, là khi mình mơ về ông ngoại. cái cảm giác bất lực khi một người mình vô cùng yêu thương, và vô cùng quan trọng với mình, đột nhiên từ giã cõi đời, mình không thể cảm nhận được trọn vẹn khi còn thức, khi quay cuồng giữa sự hụt hẫng, hay trong không khí bức bối của đám tang. chỉ khi một cơn mơ đến, mình chìm vào trong chìm đầu óc mình, trong những cảm nhận và bức bối riêng, nó mới bùng phát và nhấn chìm mình xuống. mình thức dậy, vẫn thổn thức, đau đớn như bị cấu xé ruột gan từ bên…

blind date với sách và cốc trà sữa

Hôm nay nhìn thấy mấy cuốn sách được bọc để làm blind date, mình tự hỏi là không biết ở VN làm sách kiểu này có bán được không. Mình có tham gia vào một hội đọc sách có khá đông thành viên trên FB, nơi các bạn trao đổi về chuyện mua bán khá nhộn nhịp. Có những bạn mua sách đến tiền triệu, phần lớn là mua online khi tiki giảm giá, các bạn biết mình muốn muốn gì và rất chủ động. Chuyện ấy, bỗng nhiên, làm mình nghĩ đến cơn sốt trà sữa gần đây.

Một quyển sách bị bọc lại, với một vài từ khóa giới thiệu - một mặt hành đông ấy đưa sách về một dạng sản phẩm tinh thần và có tính tự thân, nó không còn phụ thuộc vào việc tác giả là ai, nhà xuất bản chọn đặt thiết kế nào lên bìa; mặt khác, quyển sách lại trở về với bản chất "đồ vật" của nó, dù bạn có tô hoa điểm lá, thêu vàng dát ngọc hay tôn nó lên làm công cụ chuyển tải vãn hóa bla bla, thì nó vẫn là một đồ vật vô tri, và định giá được.

Một quyển sách có giá khoảng 50-70k, tương đương với một cốc trà sữa ngon. Nhưng không thể biết mộ…