Posts

nhớ ông ngoại

Ông ngoại mất đã được 7 năm rồi thì phải. Thế mà mình tưởng chỉ mới vài ba năm trước. Có lần nằm ngủ trên gác xép ở Tràng Thi, mơ thấy ông mà nước mắt chảy ướt gối, nỗi mất mát lớn đến nỗi mình vẫn còn bàng hoàng ngay cả khi thức dậy. Ông ơi, giờ ông đã siêu thoát chưa, mà mỗi lần nhắc đến ông, cháu và mẹ cháu đều không cầm được nước mắt?

Mình đi du học sang năm thứ 2 thì ông nội mất. Bố mẹ giấu không cho biết, lúc về nghỉ hè mới thấy ba đeo băng tang trước ngực. Về quê, đứng trước mộ ông mà trong lòng trống trải. Chiếc giường ông ngủ vẫn còn đấy, như ông chỉ ra trước sân hay vào trong bếp. Ngày trước mình cũng ít sống gần ông nội, nên sự trống vắng ấy làm mình cảm tưởng là ông vẫn còn đâu đây.

Nhưng với ông ngoại, người mà mình thương yêu vô cùng, người đã đón mình từ nhà trẻ cho đến tận khi học cấp hai, người luôn thích nói cười, lại ra đi ngay khi ở cạnh mình mà mình không biết, thường vô tâm. Một đứa con gái mười sáu mười bảy tuổi thì hiểu gì về cái chết nhỉ? Buổi chiều hôm ông mấ…

nostalgia

Sáng nay đọc trên FB một cái định nghĩa theo kiểu etymology của từ "nostalgia", đại ý nói về nỗi đau khi nhớ về quá khứ. Ban đầu mình cảm thấy có thể không đau khi nghĩ về quá khứ, rồi rồi mình nhận ra rằng một khi quá khứ không còn thuộc sở hữu của mình nữa, không thể vặn vẹo biến đổi theo ý thích, không thể khiến mình của ngày hôm nay khác đi vì mình của ngày xưa là không thể thay đổi, bỗng nhiên một đợt sóng buồn bã thê lương chảy cuộn qua mình, y như lúc đi làm cắt bốn năm củ hành một lúc, nước mắt cứ lã chã tuôn rơi, vô phương trốn tránh.

Ngày xưa mình đọc được câu này: "Cryptomnesia là hiện tượng ký ức lãng quên bỗng xuất hiện tươi mới và nguyên gốc đến mức chúng ta không nhận ra đấy chính là ký ức.", giờ lại thấy mình thường xuyên có trải nghiệm ấy. Đứng cuốn sushi ngày này qua tháng khác, ngửi mùi cafe bỗng nhớ con đường Phố Huế những ngày học cấp hai (người ta nói bởi vì vùng cảm nhận mùi của não nằm ngay gần vùng lưu trữ ký ức thì phải); hay một khoảnh k…

đứng trước gương

Qua nhà mới, lần đầu tiên mình được "hưởng" một cái gương soi được không chỉ khuôn mặt, mà toàn thân. Tức là từ chân lên đến đầu. Mỗi ngày nhìn ngắm bản thân kỹ càng hơn, mới nhận ra có những khác biệt mà mình từng không chú tâm đến.

Khi mình cảm mến một người lạ, bỗng nhiên lại có nhu cầu giãi bày nhiều hơn. Nói ra, để được hiểu. Dù mình vốn không phải là kiểu người thích lấy bản thân là làm chuyện kể. Mình chỉ đơn giản nghĩ là, nói ra được thì biết đâu lại tìm ra được một vài sự đồng điệu. Dù  rằng sự đồng điệu thường xảy đến mà không cần lời nói. Nhưng đôi khi, giãi bày là để bớt hiểu nhầm, và để biết đường biết lối mà thương nhau hơn một chút.

Người lạ tò mò về tính ngại giao tiếp, ngại đám đông của mình. Mình nghĩ mãi không ra lý do gì chính đáng, chỉ biết ngượng ngùng giấu mặt đi. Nhưng kể từ ngày hôm đó, mình lật đi lật lại từng mảnh ký ức, xem xét từng tổn thương mà mình đã trải qua, để tự thuyết phục rằng mình vốn không được sinh ra với một "khuyết tật xã hội&q…

Bếp, và tuổi 23

Bây giờ là gần 2h rưỡi sáng. Mình vừa tạm viết xong bài thuyết trình cho môn thi cuối cùng.
Tự dưng thèm canh chua thịt bò, thế là rã đông một phần thịt còn trong tủ, cùng một ít sấu ăn xin được từ hồi lên Paris đợt Toussaints.
Và trong lúc đợi bếp sôi, ngồi viết những dòng này (liệu có giống ngày Tết ngồi canh bánh chưng không nhỉ?)
Chỉ biết là mấy tháng nay, sống trong một cái nhà không phải của mình, nấu ăn trong một cái bếp không do tay mình sắp xếp, thấy thật nhiều gượng gạo và đắn đo.

Nhưng có lẽ, vài tuần nữa mình sẽ chuyển đến một không gian mới, một căn bếp mới, và sẽ thấy thoải mái hơn chăng?

Vài tuần nữa, mình sẽ sang tuổi 23. Biết nói thế nào nhỉ, tuổi 22 đã dạy mình nhiều thứ. Mình xem tử vi thì thấy năm tới không xui cũng không may, nhưng số mình thì còn lâu nữa mới sướng được. Cũng chẳng biết có nên suy nghĩ về điều ấy không, vì rốt cuộc, cuộc đời cũng chỉ có lên và xuống, đâu mãi bằng phẳng được. Và rồi những gì mình có được hay đánh mất đi khi đi qua con đường ấy, cũn…

update, một lời tự hứa

update: mình vẫn chưa dịch xong cái thứ đáng lẽ mình phải nộp từ 1-2-3-4 tháng trước rồi.
nhưng ngoài mình và anh biên tập ra, mình chẳng biết ai vì sự-không-tồn-tại của bản dịch này mà phải khổ sở cả.
đm nó.
đây chính là cái giá phải trả cho sự cả nể, thiếu hiểu biết và hay do dự.
mình xin tự hứa với bản thân, nếu mình trả được bản dịch này, mình sẽ không dịch theo hợp đồng bất cứ cái gì trong vòng 1 năm nữa.
cái thứ công việc này đã bào mòn quá nhiều thứ của mình, và đéo mang lại cho mình cái gì đáng giá cả.
and hello, it's fucking 2018 by now.

học cách bước đi

hôm nay là hạn nộp bài, mình vẫn chưa dịch xong. chưa xong cái gì cả.
when it hits.
thế là mình ngồi khóc thôi, vùi mặt vào hai đầu gối rồi khóc.
1h sáng. trong cái bếp sáng choang, cửa cuốn kín.

một năm trước, chắc là mình sẽ ngồi trên giường khóc to mặc kệ hàng xóm.
hay ngồi lên bệ cửa sổ hút một điếu thuốc, hay uống một lon bia, rót ra một ít rượu rum dở.

không phải hôm nay.

mình trách móc mình, mình nghĩ đến nhiều thứ lắm, những thứ bỏ lỡ, những thứ đã qua, những thứ không bao giờ đến.

và rồi mình cũng phải đứng lên, giữa đống hỗn độn này, lấy cơm trộn với đậu đỏ còn thừa, và nấu một nồi cháo sẽ có nhiều hạt tiêu.

nếu có một điều ước, mình chỉ muốn ước có thể khóc khi có ai đó bên cạnh, ai đó thương mình và ôm lấy mình.

thinking about myself as a whole

Xin chào,
Ngày hôm nay mình không được vui, mình cứ đi lại và bứt rứt. Bộ phim đang xem dở không còn hay nữa, mình chỉ muốn chạy trốn khỏi hiện thực này.

Mình thức dậy lúc hai giờ chiều, đầu óc nặng chịch. Mình ăn, và nghĩ là nên thử tập yoga. Tập xong, mình đi chạy bộ 30 phút, và không nghĩ gì.

Hôm nay là ngày lễ, nhưng mình quên mất, vậy nên lúc mình đến Casino để mua đồ thì chỗ đó đã gần đóng cửa, dù là mới 7h tối. Mình không mua được gì, ngay cả một chậu cây để trong phòng, mình mệt mỏi, nghèo, và bế tắc.

Và mình nghĩ, à thì ra hôm nay là ngày "hôm đó". Mình cũng chẳng biết "hôm đó" nghĩa là gì, nhưng sẽ luôn có một ngày, trong một tháng, hay giữa một tuần, mình không muốn làm bất cứ việc gì ngoài tự trách cứ bản thân và khóc lóc. Có thể chỉ là do hormones, cũng có thể là tất cả những việc mình đang làm đều sai. Mình uống magnesium, vitamine để tính táo và phấn chấn, nhưng đó đã là cả một sự cố gắng, và mình cảm thấy việc tồn tại dựa vào những thứ placebo như t…