Skip to main content

Posts

"Saïgon", một vở kịch

(Ảnh từ Telerama) Thứ 7 vừa rồi mình vừa đi xem một vở kịch mà mình đã mong chờ từ năm 2017. Khi đó mình vừa mới xuống Aix-en-Provence nhập học Master, được hướng dẫn làm luận án về kịch nói Pháp-Việt và trong một lần rất tình cờ, một sinh viên có mẹ là Việt kiều đã giới thiệu cho mình vở kịch này.  Saïgon lần đầu ra mắt ở festival Avignon năm đó, và gây khá nhiều tiếng vang. Về mặt cảm xúc, rất nhiều người xem (trong đó có mẹ của cô sinh viên nọ) đã khóc, nhiều khán giả quay lại xem lần 2 lần 3. Về mặt thương mại, vở diễn đã đi tour nhiều thành phố và nhiều nước, trong đó có Việt Nam. Bài viết này của mình không nhằm quảng bá cho vở diễn, cũng không có mục đích cung cấp thông tin. Trên internet đã có đầy đủ những thứ cần biết, và trước khi đi, mình cũng đã đọc thử vài review, để nếu có cơ hội sẽ trao đổi với người dựng vở. Như vậy, bài viết này chỉ nhằm nói lên những cảm nghĩ chủ quan của mình, như một người xem với những hiểu biết nhất định và có giới hạn, chứ không phải n...

thức dậy trước trăm năm

Trăm năm là một mốc thời gian, cũng là một ước lệ để chỉ sự viên mãn. Chúc cụ già "sống lâu trăm tuổi", chúc đôi vợ chồng song hỉ "bách niên giai lão". Anh Lu (mình vẫn chưa quen với cái tên này lắm) làm thơ có câu "Thôi đừng nói chuyện trăm năm". Trăm năm ấy, có mục đích thì đáng sống, có người bầu bạn thì đáng vui. Nếu không thì cũng đã có Marquez viết tiểu thuyết cho những người cỏn con đọc. Marquez, ngoài Trăm năm cô đơn , còn có một tiểu thuyết khác là Hồi ức về những cô gái điếm buồn của tôi . Đọc rộng ra một chút, ở nước Nhật cũng có Người đẹp say ngủ của nhà văn Kawabata với cốt truyện và ngôi kể gần như tương tự. Những nhân vật nam giới chạm ngưỡng tuổi già, nội tâm khép kín và mong ngóng một sự thay đổi nào đó ở những chương cuối cuộc đời mình. Các thiếu nữ say ngủ bên cạnh họ, vượt trên vẻ đẹp phồn thực khơi gợi dục tính, là sức nóng của đời sống vĩnh cữu, của tử cung người phụ nữ ôm ấp những mầm sống tuần hoàn. Hài hước và cũng đáng thương l...

Finding Dory hay câu chuyện di cư và vấn nạn nhập cư

Tôi không nhớ mình đã xem Finding Nemo trong hoàn cảnh nào. Có lẽ là vào một ngày hè 8 tuổi, trong lúc dán mắt vào Disney Channel như vô số những đứa bé có bố mẹ bận rộn khác, tôi đã tình cờ gặp được chú cá hề Marlin trong hành trình tìm kiếm con trai Nemo. Tôi khá thích Finding Nemo , nhưng đúng theo cách một đứa bé yêu Doraemon hay Teddy Bear. Ở chúng có cái gì đó ngộ nghĩnh và "dễ thương" như các nhân vật trong những câu chuy ệ n cổ tích hàm chứa bài học đ ạo đ ức mà người lớn d ành cho trẻ con. Sự kết hợp giữa vẻ ngoài đáng yêu và những giá trị phổ quát như tình cảm gia đình, tình bạn, lòng dũng cảm v..v là câu thần chú chưa bao giờ thất bại, d ẫu nhàm chán. Theo đó, cách tôi nhìn bộ ba Marlin – Dory – Nemo không khác nhiều lắm với bộ đôi Lilo & Stitch. Tran g b ị s ẵn suy nghĩ ấy trong đầu, tôi vô cùng tự tin đi xem Finding Dory mà không tin rằng bộ phim này sẽ làm được gì khác các bộ phim hoạt hình ra rạp mỗi mùa hè phục vụ gia đình và các thiếu nhi. Nhưng tô...

[ghi chép 5] "Nhưng mà, ở đây, giờ biết là lỗi tại ai ?" (*)

1. Mấy hôm nay lùm xùm chuyện ăn cá quá, dù mình bận thi, nhưng tin ngập cả news feed. Gọi viber về nhà cũng thấy mẹ kêu giờ chả dám ăn cá. Nhưng mà cá không ăn được, là lỗi tại ai? Bây giờ là lỗi của công ty nào đổ trộm chất thải ra sông ra biển. Thế sao mà công ty đổ trộm được? Công ty bèn hỏi câu khác, nhưng mà chúng tôi sản xuất thép bán được nhiều tiền hơn cá nên đừng có chỉ trích chúng tôi? Nhưng ở nhà mẹ hỏi: Không ăn cá nhá? Người bán cá cũng hỏi: Thế không bán cá thì làm sao sống? Nói chung không ai nhận lỗi, tôi chỉ ăn cá cũng không có lỗi. Tóm lại lỗi tại con cá. Con cá lại quyết dùng quyền im lặng. Nên lỗi chưa biết là của ai. 2. Chuyện con cá chỉ là chuyện nhỏ, liên quan đến chuyện lớn hơn một tí: Về Việt Nam không ăn cá có sống được không? Ảnh chôm trên mạng, đường Phan Đình Phùng. Mê đường này dã man. Hồi cấp 2 đi học toàn tưởng tượng ngày xưa đường đất rồi vua chúa sống như nào, có hay bị muỗi đốt không hoho Đi học ở Tây về thì nên ăn cá kho hay sushi, có ...

[ghi chép 4] Kafka, đọc hay là học

Vừa nãy mình nghe bản ghi âm buổi nói chuyện về Kafka do Nhã Nam tổ chức ở Hà Nội. Kafka là một cái tên khá quen thuộc với ai học văn học, dù bằng thứ tiếng gì. Tiểu thuyết của Kafka cũng là một gợi ý thường xuyên cho những ai muốn thử giết thời gian bằng việc đọc sách "khó". Mà tóm lại là, Kafka có khó học, và khó đọc hay không? sách Kafka ở nhà huhu, đọc mệt chết được mỗi cái bìa quyển nào cũng đẹp  Trước hết, tùy vào cách tiếp cận tác giả và tác phẩm. Học văn ở trường đại học luôn yêu cầu sinh viên phải nắm được tiểu sử tác giả và theo lẽ dĩ nhiên, kiến thức về tác giả sẽ ảnh hưởng đến cách hiểu tác phẩm. Trường hợp của Kafka khá đặc biệt: là người Do Thái sống tại Praha -Tiệp Khắc nhưng lại dùng tiếng Đức khi sáng tác. Ngoài cách xếp loại Kafka như một tác giả "lưu vong" (tương tự Milan Kundera, Samuel Beckett, Salman Rushdie...), thâm chí còn đáng chú ý hơn khi lưu vong trong chính bối cảnh văn hóa của mình, vì ông xa lánh cộng đồng Do Thái và khô...