sau một thời gian vừa bận bù đầu vừa quá rảnh đến mức phải tìm cách nhồi nhét đủ loại lịch trình ăn chơi - công tác - làm việc vào đủ bảy ngày trong tuần / bất chấp tính chất và yêu cầu từ mỗi loại hình, mình nhận ra là nếu không bận thì mình chết mất. Vậy là phải nghĩ ra bảy bảy bốn chín thứ cần làm, sắp xếp công việc trước một tuần, và chỉ có thể trước một tuần, vì giời ơi khi người ta phải tự quản lý thời gian, có những thứ như được định mệnh sắp đặt mà rơi đùng xuống đầu ta một cái, và ta sẽ hoàn toàn ngây ngốc và ngay đơ ra, với những kilomet phải đi, những việc cần làm, còn tiền trong túi thì chỉ có hạn. Nhưng ta cũng chẳng biết đâu mới thực sự là những việc cần làm, hay ta chỉ làm chúng để lấp đi một khung thời gian trống, để yên tâm đi ngủ khi đã biết về những việc hôm nay đã làm, và ngày mai sẽ làm. Để cho phép bản thân ngủ hàng đêm, để có được động lực thức dậy rồi đối mặt với cuộc đời và với sức nặng của chính bản thân trên mặt đất. Và đôi khi ta sẽ nhớ, nhớ Hà Nội của ngày ...